| Đua Nhau Đóng Phim Nhà Nghèo | |||||||||||
| 2006-01-28 | |||||||||||
Có một số rạp chiếu phim từ lâu đã biến thành "bãi đáp" cho những đôi trai gái yêu nhau lẫn giới mại dâm đội lốt. Những đôi mái đầu chụm vào nhau, chốc lát cái nhô lên cái hụp xuống. Hiện tượng này trở nên phổ biến hơn kể từ khi những thước phim như "Cà phê Thanh Đa", "Nữ sinh" quay lén cảnh âu yếm của những đôi nam nữ... | |||||||||||
|
Có một số rạp chiếu phim từ lâu đã biến thành "bãi đáp" cho những đôi trai gái yêu nhau lẫn giới mại dâm đội lốt. Hiện tượng này trở nên phổ biến hơn kể từ khi những thước phim như "Cà phê Thanh Đa", "Nữ sinh" quay lén cảnh âu yếm của những đôi nam nữ trong quán cà phê đèn mờ bị phát tán rộng rãi khắp nơi. Đêm cuối tuần, Bình rảo xe đến khu vực Công viên Hoàng Văn Thụ (quận Tân Bình - Sàigon). Đã hơn 19h, ngoài đường xe cộ tấp nập, bên trong công viên, lác đác vài cặp tình nhân đang bên nhau dưới ánh sáng của những ngọn đèn cao áp.
Khi xe đang tà tà sát lề ngay con đường kẹp giữa khu A và khu B của công viên thì bất thình lình từ bên trong nhà chờ xe buýt, một phụ nữ ào ra và án ngữ ngay trước đầu xe Bình. Nhìn lại thì "cô gái" khoảng chừng U30 hay 40, nhưng lại khoác trên mình một bộ "váy ngắn con gái" và cố quét lên mặt một lớp phấn son dày cộm, diêm dúa. "Đi chơi không anh?". "Đi chơi là đi đâu?", Bình hỏi. "Đi vui vẻ, 60.000 đồng!". "Nhưng vui vẻ ở đâu?". "Cô gái" liền chỉ tay ra sau: "Bên rạp phim kia kìa". Như đọc được ý nghĩ của Bình, cô oang oang: "Anh với em vào trong đó vui vẻ đi, tối thui à, an toàn và thoải mái lắm, đâu có ai làm gì đâu mà sợ ". Chưa hết, cô liền nhỏ nhẹ thêm vào: "Anh bỏ có 60 nghìn mà được ngồi máy lạnh uống nước, được em phục vụ. Xong, thích thì anh xem phim, mệt thì ngủ một giấc rồi dậy về...". Trong lúc đang "tiếp thị" thì phía sau đã có một chiếc xe máy trờ tới. Thấy khó có thể lôi kéo thêm được gì nữa, "cô gái" quay sang chiếc xe vừa đến. Trước khi cất bước, cô còn không quên... liếc tôi một cái mỏng như dao cạo! Khu chiếu phim T.S.N có nhiều rạp, mỗi rạp luôn chiếu một loại phim khác nhau như Việt Nam, Hàn Quốc, Hong Kong, Mỹ... Sau khi mua cặp vé giá 32.000 đồng, khách được một anh bảo vệ kiêm phục vụ soát vé rồi hướng dẫn vào bên trong. Qua một lớp màn nhung màu đỏ dày cộm, người xem dường như bước vào một thế giới khác hẳn với bên ngoài. Đầu tiên là tối thui và im lặng. Mò mẫm được vài ba bước khách đến xem phim đành đứng khựng lại bên cạnh người bạn đi cùng vì tối quá không dám bước đi nữa. Ngay lúc đó anh bảo vệ cũng vừa trở vào, trên tay cầm một chiếc đèn pin be bé, quét nhẹ một luồng ánh sáng rồi chỉ cho khách vào chiếc ghế ngay hàng giữa.
Qua ánh chiếu của chiếc đèn pin, có thể nhận ra một cặp trai gái đang ôm nhau ngay chiếc ghế trong cùng. Dường như họ đang "lúng túng" sửa lại tư thế khi ánh sáng của chiếc đèn pin rọi vào. Khách chưa kịp đi vào bên trong thì chiếc đèn pin cũng được vội vàng tắt đi, lại tối thui. Đang quơ tay xuống ghế tìm chỗ ngồi thì bất ngờ tay Bình chạm phải một vật mềm mềm nhưng lại ướt. Cô bạn đi sau liền gọi giật anh bảo vệ trở lại và dường như "nhận ra vấn đề" nên anh nhanh chóng nhặt lấy của nợ ấy, một cái bao cao su đã sử dụng, bỏ vào chiếc khay, rồi mang ra. Khoảng 10 phút sau, anh bảo vệ kiêm phục vụ trở lại. Trên chiếc khay giống lúc nãy là hai ly nước ngọt và hai chiếc khăn lạnh. Tất cả được đặt ngay ngắn trong một cái hốc nhỏ thiết kế phía sau chỗ dựa của thành ghế phía trước. Vì ngồi ngay ở giữa nên Bình tiện "xem phim" cả... bốn hướng. Trước mặt là một màn ảnh to đùng và phía dưới nó là bốn dãy ghế cũng đã "kín cặp". Bên phải cũng là một dãy ghế đôi nhưng chỉ được đặt theo hàng dọc nhằm chừa lối đi ở giữa, giờ cũng đã có người. Riêng chiếc ghế kề bên trái Bình (chiếc ghế mà vô tình sờ phải của nợ kể trên khi mới vào) là còn trống.
Nếu không tính đến ánh sáng "khiêm tốn" từ vài ba chiếc đèn màu nhỏ xíu được gắn cao trên vách thì trong căn phòng chỉ còn nhận nguồn sáng duy nhất là chiếc màn ảnh rộng phía trên. Chính vì vậy nên ánh sáng trong rạp phụ thuộc vào bộ phim đang chiếu. Nếu phim đến đoạn sáng thì căn phòng được... "hưởng sái" chút ít, ngược lại những cảnh trong phim là bóng tối thì căn phòng cũng theo đó mà tối luôn.
Ghé mắt sang bên phải, thấy cặp nam nữ lúc mới vào, giờ này họ không còn ở tư thế ngồi nữa mà lại... nằm. Chàng trai tựa đầu vào thành ghế, rồi nghiêng người duỗi thẳng chân. Phía mé ngoài, cô gái cũng ở tư thế tương tự nhưng chân co vào thành ghế và tay ôm chặt lấy anh chàng. Vì khoảng cách quá gần nên thỉnh thoảng nghe thấy họ xầm xì với nhau rồi cả hai cùng khúc khích cười. Phía trước mặt, những đôi mái đầu chụm vào nhau, chốc lát cái nhô lên cái hụp xuống... Đến khoảng nửa bộ phim thì có một cặp trai gái khác vào rạp. Họ được anh bảo vệ dắt đến chiếc ghế bên trái Bình. Qua luồng ánh sáng rọi từ màn ảnh nhận thấy cô gái mặc một bộ đồng phục thể dục học sinh. Chàng trai đi bên cạnh cũng rất trẻ nhưng không có vẻ gì là một học sinh vì anh ta mặc chiếc quần jeans, áo sơ mi sờn bụi, tóc dài mà lại xỏ lỗ tai bên trái. Rất táo bạo, ngay khi vừa ngồi xuống ghế, cả hai quấn chặt lấy nhau. Họ không cần ngó trước nhìn sau, xem như chốn chỉ có hai người. Khi bảo vệ bưng khay nước vào sát bên, phải ho nhẹ vài cái thì họ mới buông nhau ra.
Tại Sàigòn không phải rạp nào cũng kiểu như trên. Tuy nhiên, một chatter chuyên "săn hàng" cho những "cuộc tình ngắn hạn" đã khẳng định: "Bây giờ dại gì mà đưa nhau đến cà phê máy lạnh hay khách sạn cho tốn kém, mà biết có "làm ăn" gì được hay không, hay lớ quớ bị tụi nó quay lén rồi tung lên mạng không chừng. Đến rạp phim tốn vài chục nghìn, cũng máy lạnh, ghế nệm đôi, nước uống, khăn lạnh... lại còn được xem phim, mệt thì ngủ, mà khỏi phải xuất trình giấy tờ. Nói nhỏ cho ông anh biết, nhiều em "nai" lắm, nếu dẫn tới mấy chỗ trên, em phản ứng ngay từ đầu. Phải mời đi "xem phim", vừa được đánh giá là "văn minh, lịch sự" vừa dễ cho em "tức cảnh sinh tình" luôn". | |||||||||||