| Truyện ngắn |
 |
| »» Mộng Du (Đào Bá Đoàn) |
| Mười bảy tuổi tôi yêu. Hai mốt tuổi thì mất. Từ bấy đến nay đã sáu năm mà chưa
có người con gái nào làm tôi rung động. Mới hay tình đầu (!). Nó hằn sâu vào
trong người ta như một cái dấu nung đỏ. Nhức nhối mãi. Cả khi đáng lẽ phải quên
đi để xây dựng một hạnh phúc mới. |
 |
| |
| »» Giao thừa (Nguyễn Ngọc Tư) |
| Đã thấy mấy vạt hoa vàng loè xoè, đã thấy những trái dưa hấu bóng mẫy thẫm xanh
chất tầng tầng trên chợ. Thế là Tết thật rồi. Tết cứ làm người ta nao lên nôn
nóng ngóng chờ, rồi lại nuối tiếc cho tuổi xuân qua. |
 |
| |
| »» Cũng Đành Phải Quên (Linh-Vang) |
| "...Uyên thân thương, đời sống của tao bình thường: ăn, ngủ, và đi làm. Công
việc cũng được, nhưng giá mà họ trả tao khá hơn. May mà sống với gia đình bà
Oanh đỡ tốn kém. Còn đi chơi thì có Đoàn lo rồi. Có khi nào vì nợ anh chàng
nhiều quá, tao phải lấy anh chàng làm chồng không mày? Tao không màng trả nợ lối
này, nhưng chắc trở ngại tôn giáo làm Đoàn không dám hỏi cưới tao. |
 |
| |
| »» Mối tình đầu (Dương Nữ Khánh Thương) |
| Buổi tối lũ con gái như những con gà mái tơ nhốt chung một chuồng tự dưng khó
khé tra hỏi nhau về mối tình đầu. Ừm. Yêu từ bao giờ, cầm tay lần đầu ở đâu? Hôn
người đầu tiên là ai, có thích không, bao lâu thì tan vỡ? Dư âm, đại loại là
những chuyện vô cùng "dở hơi không biết bơi". |
 |
| |
| »» Nợ trần gian (Nguyễn Bản) |
| Mưa dầm dề, sùi sụt mấy ngày liền. Ngõ xóm lầy lội. Không ai muốn bước chân ra
khỏi nhà, kể cả những người chuyên đi xem nhờ nhà hàng xóm. Thế mà tối, chị đội
nón, khoác vải mưa lặn lội tới nhà Mận. Con trai Mận học bài xong đã ngủ rồi. |
 |
| |
| |