|
Nghề phụ lấy công làm lãi
Cái nghề làm cơm nắm muối vừng ở Lạc Đạo được nhiều người biết đến là nhờ
công của những người phụ nữ đảm đang trong làng. Cái khó ló cái khôn. Cuộc sống
thường nhật chỉ nhìn vào ruộng đồng thì không thể đủ sống được. Lạc Đạo chỉ cách
Hà Nội khoảng 20 km, nên nhiều người đã ra Hà Nội kiếm việc làm. Rồi một vài chị
đã nghĩ ra việc làm cơm nắm đi bán rong trên phố, họ cần mẫn đi rao bán trong
các ngõ ngách, và qua các công sở... "Thời gian đầu lãi ít lỗ nhiều do người ta
chưa quen ăn, với lại chúng tôi nắm cơm chưa được chất lượng vì ít kinh nghiệm.
Nhưng chị em cứ kiên trì một năm, hai năm..., giờ bước sang năm thứ 7 cơm nắm
muối vừng của Lạc Đạo đã đáp ứng được khẩu vị của những người không dễ tính ở Hà
Nội". Chị Nguyễn Thị Loan (xóm Ngọc- xã Lạc Đạo) cho hay.
Chị Loan là một trong những người đầu tiên ra Hà Nội với mẹt cơm nắm đi khắp
phố phường. Được biết, chị Loan là người nắm cơm khéo và ngon nhất ở đất Lạc
Đạo. Tính trung bình, không kể khi có khách đặt hàng, mỗi ngày chị nấu khoảng 40
kg gạo, được từ 700-800 nắm cơm. Tiếng lành đồn xa, ngay người trong làng cũng
đến với chị ngày một đông. Việc nấu cơm tưởng có thể nhắm mắt cũng làm được. Vậy
mà lại không đơn giản chút nào. Chị Loan nói: "Để cơm nắm đạt được chất lượng
như ngày hôm nay phải thất bại dài dài. Lúc đầu, khi thì cơm cứng quá, khi thì
nát quá, khi khê, khi non chín... bắc nồi cơm ra thấy không chuẩn, tức phát khóc
ấy chứ. Tưởng chừng phải bỏ nghề".
Cơm nắm chỉ bán trong ngày, đến hôm sau là hỏng. Do đó thời gian nắm đòi hỏi
sự liên tục. Chị Loan cùng chồng ngày nào cũng như ngày nào ngồi cần mẫn từ 8
giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau. Khi gần 1.000 gói cơm nắm được giao hết, lúc đó
họ mới được nghỉ ngơi. Cái nghề này cũng phụ thuộc vào thời tiết khá nhiều. Nếu
trời mưa là hàng ế, bỏ đi vài trăm nắm là chuyện bình thường. Chị Loan nói: "Vất
vả như vậy nhưng lãi không đáng kể đâu, có khi cái lãi chỉ là cháy cơm. Trông
chờ vào mỗi đồng ruộng không thể đủ, còn các cháu học hành, chi tiêu hằng ngày
nữa... Người nông dân chúng tôi ai cũng phải tìm cho mình một cái nghề để kiếm
sống, dù biết đó là sự vất vả, khó nhọc".
Món quà dân dã
Cơm nắm, muối vừng món quà giản dị mang đầy ý nghĩa. Nó được làm từ những sản
phẩm của nền nông nghiệp lâu đời, và dần dần trở thành món ăn quen thuộc như hơi
thở, như cuộc sống của người dân đất Việt. Vậy mà có một thời gian, người ta ít
quan tâm tới món ăn này bởi nhiều lý do khác nhau. Nhưng có lẽ, nguyên nhân sâu
xa hơn cả là người ta choáng ngợp trước những món ăn mới lạ mà quên đi cơm nắm
muối vừng. Rồi bất ngờ, cơm nắm muối vừng trở lại, nó mang phong vị mới mà vẫn
giữ được cái chất quê truyền thống. Lạ thay, không hiểu vì sự quyến rũ mạnh mẽ
gì mà người ta lại tìm về với cơm nắm muối vừng? Bà Nguyễn Thị Khuê (mẹ chồng
chị Loan) cho biết: "Cơm nắm giờ phải đạt được chất lượng cao. Cẩn thận từ cỡ
nước, cỡ gạo, cỡ lửa, gạo vo phải thật kỹ. Nhìn chung là cần tỉ mỉ từng khâu.
Nếu ẩu khâu nào thì không thể che được. Bởi lẽ, nắm cơm trắng, dẻo, thơm được
bày ra trước mắt những thực khách sành ăn. Làm muối vừng để chấm với cơm nắm
cũng đòi hỏi phải có sự chú tâm, quá lửa chút thôi sẽ có mùi khét. Do vậy bắc
chảo lên bếp, để chảo khô rồi cho vừng vào đảo đều tay, đến khi có mùi thơm là
được, rang thêm chút lạc giã lẫn vừng để có được thứ muối vừng vừa thơm, vừa
bùi".
Theo chị Loan thì món ăn càng đơn giản thì càng phải làm kỹ và ngon để có
được lượng khách bền. Như vậy người ta mới nhớ tới mình, giữ tiếng khó lắm, chị
nói: "Có những đợt khách đặt nhiều, vợ chồng tôi không kham nổi nên phải từ
chối. Vì nhận nhiều về làm vội làm vàng dẫn đến kém chất lượng thì lại mất
khách".
Chị Trần Thị Hương, dân Lạc Đạo thường bán cơm nắm dạo 3 năm nay ở phố Hàng
Gai vui vẻ kể: "Một ngày tôi bán được khoảng 30 nắm cơm, kèm với nem chua, bánh
dày giò. Mỗi nắm giá 1.000 đồng. Một số khách du lịch nước ngoài có vẻ khoái món
này. Họ khen đây là món ăn ngon mà lạ. Tuần trước, một người Anh đã hỏi tôi về
cách làm cơm nắm muối vừng, tôi đã dạy bà ta và thằng bé bán đồ lưu niệm đã
phiên dịch giúp. Bà ấy cám ơn tôi và nói khi nào về nước chắc chắn sẽ tự làm món
này".
Chị Loan đầy vẻ tự hào khoe: "Cái nghề giản dị của chúng tôi được người ta
quan tâm không ít đâu đấy nhé. Dạo trước có mấy nhà nhiếp ảnh tới đây, chờ đến
12 giờ đêm để chụp ảnh những nắm cơm mới tinh vừa xong. Rồi tôi cũng nghe một
vài người quen nói rằng ảnh tôi đang nắm cơm được trưng bày ở một cuộc triển lãm
ảnh tận Huế, mà tôi thì chưa có dịp vào Huế". |