|
Đó là chị Đỗ Thị
Hằng, 24 tuổi ở phường Rạch Dừa đã chết khi ôm 2 đứa con nhỏ 2 và 5 tuổi. Khi
bão tạnh, người ta đã phải gỡ tay chị đưa 2 cháu đến bệnh viện. Hai cháu đã được
cứu chữa, nhưng chị mãi mãi ra đi...
Bà con trong khu xóm kể
lại, chị ở một tỉnh miền Tây Nam bộ đến đây sinh sống. Chồng đi làm xa, ba mẹ
con sống trong một ngôi nhà tạm. Khi bão ập đến, chị ôm hai con chạy sang nhà
hàng xóm. Bão đã đẩy chị ngã mấy lần nhưng khi đến được nhà hàng xóm thì bất ngờ
tường đổ và chị đã chìa lưng đỡ tường, che chắn cho 2 con...
Chị Đoàn Thị Loan quê ở
Nam Định, vào Vũng Tàu kiếm sống. Chị thuê nhà số 98A Phước Thắng, khu phố 5,
phường 12. Khi bão ập đến, vì lo lắng cho các con, chị đã rời nơi làm việc chạy
vội về nhà và đã bị mảnh tôn của nhà ai đó bị bão thổi bung ra đang bay liệng
cắt đứt cổ, bỏ lại 3 con nhỏ, đứa lớn nhất 13 tuổi, đứa nhỏ mới 2
tuổi....
Tại thị trấn Long Hải,
cũng có một người mẹ chết để lại sự nhớ thương kính trọng của các con. Đó là chị
Bùi Thị Cúc ở khu Làng Cá. Cháu Ngô Thị Sáng, con gái lớn của chị 17 tuổi kể
lại: Khi bão ập đến mái nhà bị gió thổi bay, mẹ em đã lùa 3 chị em xuống gầm
giường và lấy mùng, mền, chăn, gối trùm lên lưng các con, che chắn cẩn thận cho
các con và đẩy các con vào sát tường cho an toàn. Còn chị cùng chồng nằm ngoài
bảo vệ, chịu mưa, chắn gió cho các con. Khi tường nhà đổ, chị và chồng đã chết
để lại 3 con còn đang tuổi ăn học.
Những người mẹ đã dùng
tấm lưng còm và tấm lòng thương con bao la che chắn, bảo vệ các con đó đã ra đi.
Thật đau xót. Nhưng vấn đề đặt ra cho những người ở lại là phải tiếp tục thay mẹ
các em chăm sóc thế nào để khỏi phụ lòng các mẹ và để các em khỏi mủi lòng khi
mẹ chết, nhà sập, không còn gì . |